NDF — hợp đồng kỳ hạn không giao nhận cho đồng tiền thị trường mới nổi

Xác minh lần cuối: · Nội dung luôn có giá trị
Cảnh báo rủi ro · YMYL Bài viết này chỉ mang tính giáo dục và không phải là lời khuyên đầu tư. Giao dịch trên thị trường Forex tiềm ẩn rủi ro mất vốn cao — ESMA cho biết từ 74% đến 89% tài khoản nhà đầu tư bán lẻ thua lỗ. Giao dịch ký quỹ ngoại hối dành cho cá nhân không được cấp phép tại Việt Nam; hãy tham khảo ý kiến chuyên gia tài chính được cấp phép trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào.

Hãy tưởng tượng một doanh nghiệp vừa ký hợp đồng xuất khẩu sang Brazil và sẽ nhận thanh toán bằng đồng real Brazil sáu tháng nữa. Vấn đề là đồng real không thể phòng ngừa rủi ro đơn giản như euro hay dollar — Brazil kiểm soát dòng vốn và các ngân hàng nước ngoài không thể tự do mua bán đồng tiền này. Giải pháp chính là NDF (non-deliverable forward): một hợp đồng kỳ hạn thanh toán thuần bằng tiền mặt, bằng đô la Mỹ, không có giao nhận vật lý đồng tiền gốc. Đây là công cụ dành riêng cho các thị trường tài chính tổ chức, áp dụng cho những đồng tiền mà về mặt kỹ thuật không thể vận chuyển qua biên giới. Dưới đây tôi sẽ giải thích NDF hoạt động như thế nào, đồng tiền nào được thiết kế cho nó, và liệu nhà đầu tư cá nhân có bao giờ thực sự gặp phải công cụ này không.

NDF — hợp đồng kỳ hạn không giao nhận là gì?

NDF là một biến thể của hợp đồng kỳ hạn thông thường — một thỏa thuận trong đó hai bên xác định ngay hôm nay tỷ giá hối đoái cho một ngày cụ thể trong tương lai. Điểm khác biệt chỉ có một, nhưng mang tính căn bản. Trong hợp đồng kỳ hạn truyền thống, việc giao nhận thực sự diễn ra vào ngày thanh toán: một bên giao euro, bên kia nhận dollar. Trong hợp đồng kỳ hạn không giao nhận, không có giao nhận nào cả. Hai bên chỉ so sánh tỷ giá đã thỏa thuận trước với tỷ giá tham chiếu chính thức vào ngày đáo hạn, rồi thanh toán cho nhau phần chênh lệch — luôn bằng đô la Mỹ (USD). Vì vậy mới có tên gọi: hợp đồng không giao nhận.

Tại sao lại tồn tại cơ chế như vậy? Vì một số đồng tiền trên thế giới không thể chuyển đổi tự do hoặc bị kiểm soát vốn. Trung Quốc, Ấn Độ, Brazil, Hàn Quốc và Đài Loan đều hạn chế lượng tiền tệ có thể rời khỏi đất nước và ai được phép giao dịch ở nước ngoài. Nhà đầu tư hoặc nhà xuất khẩu nước ngoài không thể mua kỳ hạn các đồng tiền này theo cách họ mua bảng Anh (GBP). NDF giải quyết vấn đề này: không ai phải chuyển một đồng nhân dân tệ hay đồng real qua biên giới — chỉ có phần chênh lệch tính bằng dollar được thanh toán. Rủi ro tỷ giá vẫn tồn tại; việc chuyển giao vật lý thì không.

Cũng cần làm rõ NDF không phải là gì. Đây không phải sản phẩm bán lẻ như CFD (hợp đồng chênh lệch) trên một cặp tiền tệ. Đây là thị trường bán buôn được xây dựng trên các thỏa thuận khung (chuẩn ISDA và các mẫu tài liệu EMTA), với quy mô tối thiểu tính bằng hàng trăm nghìn đến hàng triệu dollar. Các đối tác giao dịch là ngân hàng, quỹ đầu tư và các tập đoàn lớn — không phải nhà giao dịch cá nhân với vài nghìn dollar trong tài khoản.

Cơ chế thanh toán NDF từng bước

Cơ chế NDF dựa trên ba yếu tố: tỷ giá hợp đồng đã thỏa thuận, tỷ giá tham chiếu vào ngày fixing, và một khoản danh nghĩa tính bằng dollar. Hãy theo dõi ví dụ của nhà xuất khẩu trong phần mở đầu, người muốn phòng ngừa rủi ro cho khoản thanh toán bằng đồng real Brazil (BRL) trong ba tháng tới.

  1. Hôm nay hai bên ký hợp đồng NDF USD/BRL với tỷ giá hợp đồng là 5.00 và khoản danh nghĩa là một triệu dollar, đáo hạn sau ba tháng.
  2. Đến ngày thanh toán, tỷ giá tham chiếu chính thức được kiểm tra — đối với đồng real, đó là tỷ giá PTAX do ngân hàng trung ương Brazil công bố. Giả sử tỷ giá là 5.30, nghĩa là đồng real đã mất giá so với dollar.
  3. Chênh lệch giữa tỷ giá fixing và tỷ giá hợp đồng là 0.30. Áp dụng vào khoản danh nghĩa, khoản thanh toán là vài chục nghìn dollar — một bên trả cho bên kia.
  4. Không ai nhận hoặc giao đồng real nào. Toàn bộ giao dịch kết thúc bằng một lần chuyển tiền dollar — đó là bản chất của thanh toán tiền mặt.

Tỷ giá fixing là phần quan trọng nhất vì nó quyết định bên nào phải trả. Mỗi đồng tiền có tỷ giá tham chiếu chính thức riêng: với đồng rupee Ấn Độ (INR) là tỷ giá do Ngân hàng Dự trữ Ấn Độ công bố, với đồng won Hàn Quốc (KRW) là tỷ giá từ hiệp hội ngân hàng Seoul, với đồng dollar Singapore (SGD) là tỷ giá do ngân hàng trung ương địa phương công bố. Kỳ hạn NDF điển hình chạy từ một đến mười hai tháng, trong đó hợp đồng một tháng và ba tháng có thanh khoản (liquidity) cao nhất.

Những đồng tiền nào NDF được tạo ra để phục vụ?

NDF là lĩnh vực của các thị trường mới nổi. Theo khảo sát tháng 4 năm 2022 của Ngân hàng Thanh toán Quốc tế (BIS), doanh số thị trường ngoại hối toàn cầu đạt 7.5 nghìn tỷ dollar mỗi ngày, trong đó hợp đồng kỳ hạn chiếm khoảng 15 phần trăm. Hợp đồng kỳ hạn không giao nhận là một phần của phân khúc đó — và tầm quan trọng của chúng tại các thị trường mới nổi ngày càng tăng. BIS ghi nhận rằng năm đồng tiền — nhân dân tệ Trung Quốc (CNY), rupee Ấn Độ (INR), won Hàn Quốc (KRW), real Brazil (BRL) và dollar Đài Loan (TWD) — chiếm khoảng 55 phần trăm doanh số NDF toàn cầu.

Nhóm này còn có thêm các đồng tiền thanh toán tiền mặt khác, trong đó có đồng rupiah Indonesia (IDR) và peso Philippines. Điểm chung luôn là: hạn chế giao dịch tự do đồng tiền ngoài biên giới quốc gia. Ở những nơi không tồn tại hạn chế này — euro (EUR), bảng Anh, yên Nhật (JPY), franc Thụy Sĩ (CHF) — NDF là thừa vì hợp đồng kỳ hạn giao nhận thông thường đã đáp ứng được.

Nhân dân tệ offshore (CNH) so với nhân dân tệ onshore (CNY)

Sự nhầm lẫn phổ biến nhất liên quan đến đồng nhân dân tệ Trung Quốc, vì nó tồn tại dưới hai phiên bản. Sự phân biệt này là minh họa rõ ràng nhất về lý do NDF tồn tại và khi nào nó không còn cần thiết nữa.

Nhân dân tệ onshore (ký hiệu CNY) là đồng tiền trong nước, chỉ có sẵn trên thị trường Trung Quốc, chịu kiểm soát vốn và được ngân hàng trung ương địa phương điều tiết. Với nhà đầu tư nước ngoài, giao dịch kỳ hạn giao nhận trực tiếp bằng CNY là bất khả thi — và đây chính là lý do lịch sử mà NDF đã đóng vai trò thay thế. Nhân dân tệ offshore (ký hiệu CNH) là cùng đồng tiền đó, nhưng được giao dịch bên ngoài đại lục Trung Quốc, chủ yếu tại Hong Kong. CNH có thể chuyển đổi và thực sự có thể giao nhận, vì vậy nó thậm chí xuất hiện trong danh mục sản phẩm của một số nhà môi giới bán lẻ.

Điều đáng chú ý là hai tỷ giá có thể chênh lệch nhau — trong các giai đoạn căng thẳng thị trường, khoảng cách giữa CNH và CNY có thể lên đến vài phần trăm, vì tỷ giá offshore di chuyển tự do trong khi tỷ giá onshore được quản lý. Sự phát triển của thị trường offshore tại Hong Kong thực ra đã biến nhân dân tệ thành một ngoại lệ cho quy luật: BIS chỉ ra rằng với đồng tiền Trung Quốc, hợp đồng kỳ hạn giao nhận thông thường (CNH) đang dần thay thế NDF, trong khi với rupee Ấn Độ, won và dollar Đài Loan, thị trường không giao nhận vẫn đang mở rộng. Nói cách khác, NDF là giải pháp chừng nào một đồng tiền chưa thể di chuyển tự do — khi điều đó trở nên khả thi, hợp đồng giao nhận sẽ tiếp quản.

"Đồng dollar thống trị quốc tế trong nửa sau của thế kỷ XX vì những lý do tương tự và theo cùng cách thức mà Hoa Kỳ thống trị nền kinh tế toàn cầu." — Barry Eichengreen, 2011

Quan sát đó giải thích rõ tại sao thanh toán NDF lại diễn ra bằng dollar. Các đồng tiền thị trường mới nổi có thể không thể chuyển đổi, nhưng dollar là mẫu số chung của tài chính toàn cầu — và chênh lệch tỷ giá được thanh toán bằng dollar, kể cả khi hợp đồng liên quan đến đồng real hay rupee.

Nhà đầu tư cá nhân có thể sử dụng NDF như thế nào?

Ở đây tôi phải thành thật: trực tiếp thì gần như không bao giờ. NDF là sản phẩm bán buôn với khoản danh nghĩa lớn và các thỏa thuận khung ký giữa các tổ chức. Nhìn từ góc độ của tôi — tôi theo dõi thị trường Forex với tư cách nhà phân tích từ năm 2007 và điều hành MyBank.pl từ năm 2004 — trong suốt những năm đó, tôi chưa gặp nhà đầu tư cá nhân nào thực sự thanh toán NDF trên tài khoản bán lẻ. Đây đơn giản không phải là phân khúc dành cho nhà đầu tư cá nhân.

Hơn nữa, tại Việt Nam, giao dịch ngoại hối bán lẻ thông qua các nhà môi giới (broker) nước ngoài không được cấp phép cho nhà đầu tư cá nhân theo quy định hiện hành của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (NHNN). Chỉ các tổ chức tín dụng được NHNN cấp phép mới được phép thực hiện giao dịch ngoại hối hợp pháp. Giao dịch qua broker nước ngoài không có giấy phép của NHNN tiềm ẩn rủi ro pháp lý và tài chính đáng kể. Đây không phải lời khuyên đầu tư — bạn nên tham khảo chuyên gia tư vấn tài chính và cơ quan có thẩm quyền trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào.

Nếu bạn muốn tiếp cận các thị trường mới nổi với tư cách nhà đầu tư cá nhân, các công cụ thực tế khác với NDF. Đơn giản nhất là các quỹ ETF (quỹ giao dịch trên sàn) về thị trường mới nổi, có thể mua với vài trăm dollar và được quản lý theo quy định. Nếu bạn muốn hiểu bối cảnh rộng hơn — cách ngân hàng và doanh nghiệp phòng ngừa rủi ro tỷ giá theo hướng kỳ hạn — hãy tìm hiểu thêm về phân tích cơ bản trong thị trường tài chính và các công cụ phái sinh tiền tệ, vì NDF chỉ là một trong số các công cụ thuộc cùng gia đình đó. Bài viết chuyên sâu hơn về cơ chế Forex cơ bản có thể tìm thấy tại ForexMechanics.com.

Những quan niệm sai và rủi ro phổ biến

Chúng ta đã đề cập đến quan niệm sai đầu tiên: nhầm lẫn giữa CNH và CNY. Quan niệm sai thứ hai liên quan đến rủi ro. NDF đôi khi được trình bày như một cách tiện lợi để vượt qua kiểm soát vốn, nhưng nó mang theo những rủi ro mà hợp đồng kỳ hạn thông thường không có.

  • Rủi ro đối tác. Vì thanh toán chỉ là một lần chuyển khoản chênh lệch tỷ giá, tất cả phụ thuộc vào khả năng thanh toán của bên kia vào ngày đáo hạn — rủi ro này cao hơn so với giao dịch giao nhận.
  • Rủi ro thanh khoản. Thị trường tiền tệ các thị trường mới nổi có thể cạn kiệt trong khủng hoảng, và việc đóng vị thế NDF khi đó trở nên khó khăn và tốn kém.
  • Chênh lệch so với thị trường giao ngay. Tỷ giá NDF có thể tách khỏi tỷ giá giao ngay hiện tại của đồng tiền, đặc biệt khi vốn đang rút khỏi quốc gia và ngân hàng trung ương đang bảo vệ tỷ giá chính thức.
  • Rủi ro pháp lý. Kiểm soát vốn và quy tắc fixing có thể thay đổi chỉ sau một đêm theo quyết định của ngân hàng trung ương, ảnh hưởng trực tiếp đến cách hợp đồng được thanh toán.

Quan niệm sai thứ ba là tin rằng NDF chỉ là một sự tò mò ngoại lai không quan trọng. Điều ngược lại mới đúng — đây là một trong những trụ cột của giao dịch tiền tệ thị trường mới nổi, và vai trò của nó ngày càng tăng. Vấn đề chỉ là nó diễn ra ở cấp độ mà nhà đầu tư cá nhân bình thường không nhìn thấy, vì nó xảy ra giữa các ngân hàng và công ty lớn.

Bước tiếp theo của bạn

  1. Kiểm tra xem đồng tiền bạn quan tâm có thể chuyển đổi tự do hay không. Truy cập trang web của nhà môi giới và tìm cặp tiền tệ bạn muốn giao dịch. Nếu bạn chỉ thấy dollar Singapore hay rupee Ấn Độ ghép với dollar Mỹ, kèm ghi chú về thanh toán tiền mặt, đó là tín hiệu cho thấy bạn đang tiếp cận cơ chế NDF chứ không phải hợp đồng kỳ hạn thông thường.
  2. Phân biệt CNH và CNY trong danh mục sản phẩm của nhà môi giới. Nếu nhà môi giới cung cấp nhân dân tệ Trung Quốc, hãy kiểm tra thông số công cụ để xem đó là phiên bản offshore (CNH) hay onshore (CNY). Đây là sự khác biệt đầu tiên đáng nhớ — trên thực tế chỉ có CNH mới có thể giao dịch bán lẻ, và tìm hiểu thêm về các cặp tiền tệ phổ biến sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về từng loại.
  3. Nếu muốn tiếp cận thị trường mới nổi, hãy so sánh các quỹ ETF. Mở công cụ so sánh quỹ và tìm hai hoặc ba quỹ ETF thị trường mới nổi. Kiểm tra chi phí hàng năm và đồng tiền niêm yết của chúng — đối với nhà đầu tư cá nhân, đây là con đường đơn giản và rẻ hơn nhiều so với bất kỳ hợp đồng tiền tệ nào trên các thị trường đó. Đồng thời, nắm vững quản lý rủi ro là điều kiện tiên quyết trước khi tiếp cận bất kỳ thị trường nào.
  4. Nắm vững kiến thức về các công cụ kỳ hạn cơ bản. Tìm hiểu về cơ chế FX swap và quyền chọn tiền tệ trước khi đào sâu vào NDF — nếu không hiểu hợp đồng kỳ hạn thông thường, hợp đồng không giao nhận sẽ mãi chỉ là khái niệm trừu tượng và khó hình dung trong thực tế.
Jarosław Wasiński
Giới thiệu tác giả

Jarosław Wasiński

Tổng biên tập MyBank.pl · Nhà phân tích tài chính và thị trường

Nhà phân tích và chuyên gia thực hành độc lập với hơn 20 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực tài chính. Người sáng lập và tổng biên tập cổng thông tin MyBank.pl hoạt động từ năm 2004. Phân tích cơ bản thị trường ngoại hối và kinh tế vĩ mô từ năm 2007. Viết từ góc độ thị trường toàn cầu, chú trọng khung pháp lý quốc tế. Nội dung mang tính giáo dục; giao dịch Forex ký quỹ không được cấp phép cho nhà đầu tư cá nhân tại Việt Nam.

Nguồn và tài liệu tham khảo

  1. Bank for International Settlements (BIS) Triennial Central Bank Survey — OTC foreign exchange turnover in April 2022 · Globalny obrót FX 7,5 bln USD dziennie, udział kontraktów forward (15 procent) oraz dane o rosnącym znaczeniu NDF na rynkach wschodzących. www.bis.org ↗
  2. Bank for International Settlements (BIS) Offshore markets drive trading of emerging market currencies — BIS Quarterly Review · Koncentracja obrotu NDF w pięciu walutach (CNY, INR, KRW, BRL, TWD) oraz wypieranie NDF przez forwardy z dostawą w przypadku juana. www.bis.org ↗
  3. International Monetary Fund (IMF) Offshore Currency Markets: Non-Deliverable Forwards (NDFs) in Asia — Working Paper WP/20/179 · Mechanika rozliczenia gotówkowego NDF, rola fixingu i powiązania rynku onshore z offshore dla walut azjatyckich. www.imf.org ↗
  4. EMTA (Emerging Markets Traders Association) Template Terms for Non-Deliverable FX Forward Transactions · Standardowa dokumentacja NDF: definicje kursu referencyjnego, dni fixingu i zasad rozliczenia dla poszczególnych walut wschodzących. www.emta.org ↗

Câu hỏi thường gặp

NDF khác với hợp đồng kỳ hạn thông thường như thế nào?

Điểm khác biệt nằm ở khâu giao nhận. Trong hợp đồng kỳ hạn truyền thống, cả hai bên thực sự trao đổi tiền tệ vào ngày thanh toán — một bên giao euro, bên kia giao dollar. Trong hợp đồng kỳ hạn không giao nhận, không có giao nhận nào cả: các bên so sánh tỷ giá hợp đồng đã thỏa thuận trước đó với tỷ giá tham chiếu chính thức (fixing) vào ngày đáo hạn và chỉ thanh toán cho nhau phần chênh lệch — luôn bằng đô la Mỹ. Kết quả là không ai cần phải chuyển một đồng tiền bị kiểm soát vốn qua biên giới. Mức độ tiếp xúc với biến động tỷ giá giống như trong hợp đồng kỳ hạn thông thường, nhưng không có chuyển giao vật lý đồng tiền gốc. Đó là lý do NDF được sử dụng ở những nơi mà hợp đồng kỳ hạn thông thường là điều bất khả thi.

NDF được sử dụng cho những đồng tiền nào?

NDF được sử dụng cho các đồng tiền thị trường mới nổi không thể chuyển đổi hoặc bị kiểm soát vốn. Theo Ngân hàng Thanh toán Quốc tế (BIS), năm đồng tiền chiếm khoảng 55 phần trăm doanh số toàn cầu: nhân dân tệ Trung Quốc (CNY), rupee Ấn Độ (INR), won Hàn Quốc (KRW), real Brazil (BRL) và dollar Đài Loan (TWD). Nhóm này còn bao gồm rupiah Indonesia (IDR) và peso Philippines. Điểm chung luôn là: hạn chế giao dịch đồng tiền tự do bên ngoài biên giới quốc gia. Ở những nơi không có hạn chế này — euro, bảng Anh, yên Nhật, franc Thụy Sĩ — NDF là thừa vì hợp đồng kỳ hạn giao nhận thông thường đã đáp ứng được. Yếu tố quyết định luôn là kiểm soát vốn, không phải khu vực địa lý.

Sự khác biệt giữa nhân dân tệ CNH và CNY là gì?

Đây là hai phiên bản của cùng đồng tiền Trung Quốc. Nhân dân tệ onshore (ký hiệu CNY) chỉ có sẵn trên thị trường Trung Quốc, chịu kiểm soát vốn và được ngân hàng trung ương địa phương điều tiết — với nhà đầu tư nước ngoài, giao dịch kỳ hạn giao nhận trực tiếp bằng CNY là bất khả thi, vì vậy lịch sử đã dùng NDF thay thế. Nhân dân tệ offshore (ký hiệu CNH) là cùng đồng tiền đó nhưng được giao dịch bên ngoài đại lục Trung Quốc, chủ yếu tại Hong Kong; nó có thể chuyển đổi, thực sự có thể giao nhận và thậm chí xuất hiện trong danh mục của một số nhà môi giới bán lẻ. Trong các giai đoạn căng thẳng, tỷ giá CNH và CNY có thể chênh nhau đến vài phần trăm. Điều thú vị là sự phát triển của thị trường offshore đã biến nhân dân tệ thành ngoại lệ: với đồng tiền Trung Quốc, các hợp đồng kỳ hạn giao nhận thông thường (CNH) đang dần thay thế NDF — ngược lại với những gì đang xảy ra với rupee hay won.

Nhà đầu tư cá nhân có thể giao dịch NDF không?

Trực tiếp thì gần như không bao giờ. NDF là sản phẩm bán buôn với khoản danh nghĩa lớn và các thỏa thuận khung (chuẩn ISDA, mẫu EMTA), được ký kết giữa ngân hàng, quỹ đầu tư và các tập đoàn lớn. Nhà đầu tư cá nhân với tài khoản bán lẻ trên thực tế gần như không bao giờ gặp một NDF thực sự. Nếu bạn muốn tiếp cận thị trường mới nổi, các công cụ thực tế sẽ khác: đơn giản nhất là các quỹ ETF (quỹ giao dịch trên sàn) về thị trường mới nổi, có thể mua với số tiền nhỏ và chịu sự giám sát theo quy định. Các nhà môi giới đôi khi cung cấp cặp nhân dân tệ, nhưng hầu như luôn là phiên bản offshore (CNH) — một công cụ giao nhận thông thường chứ không phải hợp đồng NDF. Tại Việt Nam, giao dịch ngoại hối bán lẻ qua broker nước ngoài không được cấp phép theo quy định của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (NHNN); giao dịch như vậy tiềm ẩn rủi ro pháp lý và tài chính đáng kể — hãy tham khảo cơ quan có thẩm quyền trước khi đưa ra quyết định.

Tìm hiểu sâu hơn · hướng dẫn đầy đủ