Ngân hàng trung ương trên thị trường Forex — vai trò của họ

Xác minh lần cuối: · Xem xét hàng quý
Cảnh báo rủi ro · YMYL Bài viết này chỉ mang tính giáo dục và không phải là lời khuyên đầu tư. Giao dịch trên thị trường Forex tiềm ẩn rủi ro mất vốn cao — ESMA cho biết từ 74% đến 89% tài khoản nhà đầu tư bán lẻ thua lỗ. Giao dịch ký quỹ ngoại hối dành cho cá nhân không được cấp phép tại Việt Nam; hãy tham khảo ý kiến chuyên gia tài chính được cấp phép trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào.

Vào mùa thu năm 2022, khi tỷ giá USD/JPY xuyên qua mốc 150 yên đổi một đô la, Ngân hàng Nhà nước Nhật Bản lập tức vào thị trường và trong nhiều đợt bán ra tương đương hàng chục tỷ đô la từ nguồn dự trữ ngoại hối của chính mình nhằm chặn đà trượt giá của đồng yên. Không một quỹ đầu tư hay ngân hàng thương mại nào hành xử như vậy. Ngân hàng trung ương không đi tìm lợi nhuận — mà đang bảo vệ nền kinh tế trước nguy cơ hàng nhập khẩu trở nên quá đắt đỏ. Trong bài này, tôi sẽ trình bày vai trò mà các ngân hàng trung ương đóng trên thị trường Forex, cũng như lý do tại sao lịch họp của họ quy định nhịp điệu của mỗi tuần giao dịch.

Thành viên không có quyền đầu cơ

Phần lớn những người tham gia thị trường ngoại hối — các quỹ đầu tư, ngân hàng thương mại, doanh nghiệp, nhà đầu tư cá nhân — đến đây vì cùng một mục đích: kiếm lời từ biến động tỷ giá hoặc phòng ngừa rủi ro cho các khoản thanh toán tương lai. Ngân hàng trung ương là ngoại lệ duy nhất. Họ không có quyền đầu cơ. Nhiệm vụ của họ không phải là gia tăng vốn, mà là duy trì sự ổn định của đồng tiền: lạm phát thấp và có thể dự báo được, và ở nhiều quốc gia còn là một tỷ giá hối đoái ổn định tương đối cho đồng tiền của mình.

Sự phân biệt đó thay đổi tất cả. Khi một ngân hàng trung ương xuất hiện trên thị trường, họ không đang tìm kiếm cơ hội giao dịch — mà đang phản ứng lại vì có điều gì đó đang đe dọa nền kinh tế thực. Đó là lý do sự hiện diện của họ rất hiếm, nhưng cực kỳ mạnh mẽ. Đứng sau họ là nguồn dự trữ tính bằng hàng trăm tỷ đô la và quyền thiết lập lãi suất — tức giá của đồng tiền trong cả một quốc gia. Điều đó khiến ngân hàng trung ương trở thành người chơi mạnh nhất trên thị trường, dù họ xuất hiện ít nhất.

Hoạt động của ngân hàng trung ương quy về ba kênh: quản lý dự trữ ngoại hối, can thiệp trực tiếp vào thị trường, và — quan trọng nhất với nhà giao dịch — kênh lãi suất. Hiểu rõ từng kênh là cần thiết, bởi tổng hợp lại chúng giải thích nguồn gốc của những chuyển động lớn nhất trên các cặp tiền tệ chính. Để nắm bức tranh tổng thể hơn về những bên tham gia thị trường Forex, bạn có thể xem thêm danh mục chuyên biệt trên trang này.

Quản lý dự trữ ngoại hối

Mỗi ngân hàng trung ương đều nắm giữ dự trữ bằng ngoại tệ — thường là đô la Mỹ, euro và vàng. Chúng phục vụ việc thanh toán nghĩa vụ quốc gia, ổn định tỷ giá hối đoái và xây dựng niềm tin vào đồng tiền nội địa. Theo dữ liệu của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), tổng dự trữ ngoại hối toàn cầu đạt khoảng mười hai nghìn tỷ đô la vào năm 2024. Các tổ chức nắm giữ nguồn lớn nhất là Trung Quốc, Nhật Bản và Thụy Sĩ.

Ngân hàng trung ương không giao dịch những khoản tiền này để tìm lợi nhuận — họ đầu tư chúng một cách an toàn, thường là vào trái phiếu chính phủ của các nền kinh tế lớn nhất thế giới, và chỉ sử dụng đến khi tình huống đòi hỏi. Đối với nhà đầu tư cá nhân, chỉ cần nhận thức được quy mô đó cũng đã đủ quan trọng. Khi một ngân hàng trung ương quyết định dùng dự trữ, một luồng lệnh sẽ đổ vào thị trường mà không một quỹ đầu tư đơn lẻ nào có thể bù đắp. Đó là lý do vì sao cố giao dịch ngược chiều ngân hàng trung ương trong lúc can thiệp là một trong những cách nhanh nhất để mất tiền.

Tại Việt Nam, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (NHNN) là cơ quan duy nhất được phép giao dịch ngoại hối và quản lý dự trữ ngoại hối quốc gia. Giao dịch ngoại hối bán lẻ thông qua các nhà môi giới (broker) nước ngoài không được cấp phép cho nhà đầu tư cá nhân theo quy định hiện hành — bạn cần lưu ý rủi ro pháp lý và tài chính đáng kể khi tiếp cận thị trường theo kênh này.

Can thiệp trực tiếp vào thị trường

Hình thức hiện diện rõ ràng nhất của ngân hàng trung ương là can thiệp tiền tệ — mua hoặc bán trực tiếp đồng tiền của chính mình trên thị trường. Việc một ngân hàng có thực hiện điều này hay không phụ thuộc vào nhiệm vụ được giao. Các ngân hàng được giao nhiệm vụ kiểm soát tỷ giá làm điều này thường xuyên; những ngân hàng chỉ tập trung vào lạm phát thì gần như không bao giờ.

Ví dụ điển hình nhất là Ngân hàng Nhà nước Nhật Bản (Bank of Japan). Khi đồng yên suy yếu mạnh vào năm 2022 và lại vào năm 2024, với USD/JPY lần lượt vượt qua 150 rồi 160, ngân hàng đã bán ra hàng trăm tỷ đô la từ dự trữ để chặn đà mất giá của đồng tiền. Ví dụ thứ hai còn ấn tượng hơn. Ngày 15 tháng 1 năm 2015, Ngân hàng Quốc gia Thụy Sĩ (Swiss National Bank) bất ngờ và không cảnh báo dỡ bỏ mức sàn EUR/CHF ở 1.20 vốn được bảo vệ nhiều năm. Tỷ giá sụp đổ khoảng ba mươi phần trăm chỉ trong vài phút, và nhiều nhà đầu tư bán lẻ hôm đó mất nhiều hơn cả số vốn trong tài khoản.

"Thị trường ngoại hối vận hành trên một mạng lưới các nhà tạo lập thị trường, và tỷ giá được hình thành tại nơi các luồng giao dịch của họ gặp nhau — chính cấu trúc đó, chứ không phải bất kỳ một tác nhân đơn lẻ nào, quyết định tốc độ truyền căng thẳng qua toàn bộ hệ thống." — Hyun Song Shin, Kinh tế trưởng Ngân hàng Thanh toán Quốc tế (BIS), 2022.

Bài học rút ra cho nhà giao dịch rất đơn giản: can thiệp là sự kiện hiếm gặp, nhưng khi nó xảy ra, nó có thể xóa sạch mọi phân tích kỹ thuật chỉ trong vài giây. Các cặp tiền liên quan đến những đồng tiền của các ngân hàng hay can thiệp — đặc biệt là yên Nhật và franc Thụy Sĩ — đòi hỏi bạn phải thận trọng hơn và sử dụng đòn bẩy (leverage) thấp hơn so với phần còn lại của thị trường.

Kênh lãi suất — kênh quan trọng nhất

Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) và Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB) can thiệp vào thị trường ngoại hối cực kỳ hiếm. Họ hoạt động theo cách khác — thông qua lãi suất. Đây là kênh tác động quan trọng nhất của ngân hàng trung ương lên tỷ giá hối đoái, đồng thời cũng là kênh mà nhà giao dịch có thể thực sự theo dõi được. Lãi suất cao hơn thường thu hút dòng vốn và củng cố đồng tiền; lãi suất thấp hơn thì làm suy yếu nó.

Điều quan trọng là thị trường không chờ đến quyết định mới phản ứng — nó định giá trước thông qua hợp đồng tương lai lãi suất. Do đó tỷ giá không phản ứng với việc một ngân hàng đã tăng lãi suất, mà phản ứng với khoảng cách giữa quyết định thực tế và kỳ vọng thị trường, cũng như với tông giọng của tuyên bố đi kèm. Mạnh hơn nữa là sự phân kỳ chính sách giữa hai ngân hàng: khi một bên thắt chặt trong khi bên kia nới lỏng, chênh lệch lãi suất sẽ tạo ra xu hướng rõ rệt trên cặp tiền tệ chung của họ. Đó là lý do các quyết định của Fed có thể ảnh hưởng đến mọi cặp có đồng đô la, đặt đô la Mỹ ở vị trí tham chiếu cho cả thị trường. Bạn có thể tìm hiểu thêm trong phần phân tích cơ bản để nắm rõ cơ chế này.

Đối với nhà đầu tư cá nhân, điều này dẫn đến một kết luận cụ thể: lịch họp của Fed, ECB và Bank of Japan là bộ khung cứng của mỗi tuần giao dịch. Các ngày họp của họ đánh dấu những thời điểm mà biến động tăng cao, spread (chênh lệch giá) mở rộng, và hướng đi của các cặp tiền tệ chính thường đã được xác định trước nhiều tuần.

Những hiểu lầm phổ biến nhất

Hiểu lầm thứ nhất: tin rằng ngân hàng trung ương giao dịch thị trường như một quỹ đầu tư, chỉ với vốn lớn hơn. Điều đó sai. Ngân hàng không có quyền đầu cơ và không đi tìm lợi nhuận — những động thái của họ là phản ứng trước mối đe dọa với nền kinh tế, không phải một ý tưởng giao dịch. Đôi khi những động thái đó mang lại lợi nhuận, đôi khi lại gây ra tổn thất khổng lồ, như dự trữ của Ngân hàng Quốc gia Thụy Sĩ sau năm 2015.

Hiểu lầm thứ hai: giả định rằng vì ngân hàng trung ương quá mạnh, bạn có thể dự đoán động thái của họ và kiếm tiền theo chiều đó. Trên thực tế, các can thiệp thường bất ngờ theo thiết kế — hiệu quả của chúng phụ thuộc vào yếu tố gây ngạc nhiên cho thị trường. Hãy coi ngân hàng trung ương là yếu tố rủi ro nền tảng, không phải tín hiệu để mở một vị thế.

Hiểu lầm thứ ba: nhầm lẫn vai trò của ngân hàng trung ương với vai trò của các ngân hàng thương mại lớn. Các ngân hàng thương mại thực sự giao dịch thị trường để kiếm lợi nhuận và tạo thanh khoản cho thị trường. Ngân hàng trung ương đứng ở tầng trên họ: không cạnh tranh lợi nhuận mà đặt ra điều kiện để tất cả những bên còn lại giao dịch.

Bước tiếp theo của bạn

  1. Đưa lịch họp của ba ngân hàng vào kế hoạch giao dịch. Mở lịch giao dịch của bạn và thêm vào các ngày quyết định tiếp theo của Fed, ECB và Bank of Japan, đặt nhắc nhở trước mỗi sự kiện một ngày. Việc này chỉ mất khoảng mười lăm phút nhưng đảm bảo không có buổi họp nào bắt bạn bất ngờ khi đang giữ một vị thế mở.
  2. Đánh dấu các cặp tiền tệ có rủi ro can thiệp cao hơn. Ghi ra các cặp có chứa đồng yên hoặc franc Thụy Sĩ — đặc biệt là USD/JPY, EUR/JPY và EUR/CHF — và ghi chú bên cạnh rằng đây là các đồng tiền của những ngân hàng có xu hướng can thiệp thị trường. Với các công cụ này, bạn nên chủ động giảm đòn bẩy và khối lượng giao dịch (position size) so với các cặp khác. Để hiểu thêm về cách quản lý rủi ro hiệu quả, hãy xem phần chuyên đề trên trang này.
  3. Kiểm tra quy mô dự trữ thay vì chỉ phỏng đoán. Truy cập trang dữ liệu dự trữ ngoại hối của IMF tại data.imf.org và so sánh nguồn dự trữ của một vài quốc gia lớn nhất với số vốn trong tài khoản của bạn. Con số sẽ nói lên sức mạnh thực sự của những tổ chức này. Để hiểu bức tranh tiền tệ rộng hơn mà các xu hướng được hình thành trong đó, bạn có thể xem thêm về cách phân tích cơ bản kết nối chính sách của ngân hàng trung ương với tỷ giá tiền tệ trên ForexMechanics.com.
Jarosław Wasiński
Giới thiệu tác giả

Jarosław Wasiński

Tổng biên tập MyBank.pl · Nhà phân tích tài chính và thị trường

Nhà phân tích và chuyên gia thực hành độc lập với hơn 20 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực tài chính. Người sáng lập và tổng biên tập cổng thông tin MyBank.pl hoạt động từ năm 2004. Phân tích cơ bản thị trường ngoại hối và kinh tế vĩ mô từ năm 2007. Viết từ góc độ thị trường toàn cầu, chú trọng khung pháp lý quốc tế. Nội dung mang tính giáo dục; giao dịch Forex ký quỹ không được cấp phép cho nhà đầu tư cá nhân tại Việt Nam.

Nguồn và tài liệu tham khảo

  1. Bank for International Settlements Triennial Central Bank Survey of Foreign Exchange and OTC Derivatives Markets · skala dziennych obrotów na rynku walutowym i struktura sieci dealerów, edycja 2022 www.bis.org ↗
  2. International Monetary Fund Currency Composition of Official Foreign Exchange Reserves (COFER) · wielkość i struktura globalnych rezerw walutowych banków centralnych data.imf.org ↗
  3. Swiss National Bank Discontinuation of the minimum exchange rate · oficjalny komunikat o zniesieniu poziomu 1,20 na EUR/CHF z 15 stycznia 2015 roku www.snb.ch ↗

Câu hỏi thường gặp

Ngân hàng trung ương có đầu cơ trên thị trường Forex không?

Không. Ngân hàng trung ương là thành viên lớn duy nhất trên thị trường ngoại hối không có quyền đầu cơ. Mục tiêu của họ không phải là gia tăng vốn, mà là giữ cho đồng tiền ổn định — trước hết là lạm phát thấp và có thể dự báo được, và ở nhiều quốc gia còn là tỷ giá hối đoái ổn định tương đối cho đồng tiền của mình. Khi ngân hàng trung ương xuất hiện trên thị trường, họ không đi tìm cơ hội giao dịch; họ đang phản ứng trước điều gì đó đe dọa nền kinh tế thực. Các động thái của họ đôi khi mang lại lợi nhuận, nhưng đôi khi cũng gây ra tổn thất khổng lồ, như trường hợp dự trữ của Ngân hàng Quốc gia Thụy Sĩ sau khi dỡ bỏ mức sàn EUR/CHF năm 2015. Ở đây, lợi nhuận chỉ là tác dụng phụ, không bao giờ là mục đích của hành động.

Tại sao các ngân hàng trung ương nắm giữ dự trữ ngoại hối?

Dự trữ ngoại hối — thường là đô la Mỹ, euro và vàng — phục vụ việc thanh toán nghĩa vụ quốc gia, ổn định tỷ giá hối đoái và xây dựng niềm tin vào đồng tiền nội địa. Theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), tổng dự trữ ngoại hối toàn cầu đạt khoảng mười hai nghìn tỷ đô la vào năm 2024, với nguồn lớn nhất tập trung ở Trung Quốc, Nhật Bản và Thụy Sĩ. Ngân hàng trung ương không giao dịch những khoản tiền này để tìm lợi nhuận — họ đầu tư chúng một cách an toàn, thường là vào trái phiếu chính phủ của các nền kinh tế lớn nhất, và chỉ sử dụng đến khi tình huống đòi hỏi, chẳng hạn trong một cuộc can thiệp bảo vệ tỷ giá đồng tiền của mình.

Can thiệp tiền tệ là gì và khi nào nó xảy ra?

Can thiệp tiền tệ là việc ngân hàng trung ương mua hoặc bán trực tiếp đồng tiền của chính mình trên thị trường. Việc một ngân hàng có thực hiện hay không phụ thuộc vào nhiệm vụ được giao — các ngân hàng được giao nhiệm vụ kiểm soát tỷ giá làm điều này thường xuyên; những ngân hàng chỉ tập trung vào lạm phát thì gần như không bao giờ. Ví dụ điển hình nhất là Ngân hàng Nhà nước Nhật Bản, vào năm 2022 và lại vào năm 2024 đã bán ra hàng trăm tỷ đô la từ dự trữ khi đồng yên suy yếu mạnh và USD/JPY lần lượt vượt qua 150 rồi 160. Ấn tượng hơn nữa là động thái của Ngân hàng Quốc gia Thụy Sĩ ngày 15 tháng 1 năm 2015, khi họ bất ngờ dỡ bỏ mức sàn EUR/CHF tại 1.20 và tỷ giá sụp đổ khoảng ba mươi phần trăm chỉ trong vài phút. Một cuộc can thiệp có thể xóa sạch mọi phân tích kỹ thuật chỉ trong vài giây.

Tại sao lịch họp của Fed, ECB và Bank of Japan lại quan trọng đến vậy?

Bởi vì Fed và Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB) can thiệp vào thị trường ngoại hối cực kỳ hiếm, và họ hoạt động chủ yếu thông qua kênh lãi suất — đây là ảnh hưởng quan trọng nhất của ngân hàng trung ương lên tỷ giá hối đoái. Lãi suất cao hơn thường thu hút vốn và củng cố đồng tiền; lãi suất thấp hơn thì làm suy yếu nó. Thị trường định giá trước quyết định thông qua hợp đồng tương lai lãi suất, vì vậy tỷ giá không phản ứng với việc một ngân hàng đã tăng lãi suất, mà phản ứng với khoảng cách giữa quyết định và kỳ vọng và tông giọng của tuyên bố. Mạnh hơn nữa là sự phân kỳ chính sách giữa hai ngân hàng: khi một bên thắt chặt trong khi bên kia nới lỏng, chênh lệch lãi suất sẽ thúc đẩy xu hướng trên cặp tiền tệ chung của họ. Đó là lý do các ngày họp của Fed, ECB và Bank of Japan đánh dấu những thời điểm mà biến động tăng cao, spread mở rộng, và hướng đi của các cặp tiền tệ chính thường đã được xác định trước nhiều tuần. Đó là bộ khung cứng của mỗi tuần giao dịch.

Tìm hiểu sâu hơn · hướng dẫn đầy đủ